Hãy 'an táng' cho những thây ma của quá khứ

Chào bạn,

Bài viết này giúp bạn vượt qua những rào cản tâm lý nặng nề nhất: Đó chính là SỰ HỐI TIẾC.

Nó hút cạn năng lượng của hiện tại quý giá để nuôi dưỡng một thây ma trong quá của ta.

Bài viết này là cuộc trò chuyện của Khanh với Higher Self (Nhân vật Khanh trong câu chuyện).
Và Higher Self của Khanh lần này giúp đỡ Khanh với phong cách trực diện, sẵn sàng đấm vào lòng "tự tôn" của Khanh một cách không thương tiếc.

Mời bạn theo dõi câu chuyện nhé.

18:00 Bờ biển tỉnh X.

Hoàng hôn vừa tắt.
2 nhóc nhà tôi dí nhau chạy trên bãi cát, cười giỡn rộn ràng cả một góc bờ biển. Mặt lấm lem đất cát.

Tôi ngồi xuống bờ cát, vừa trông chừng các con vừa tận hưởng thời gian vui vẻ này.
Khi quay lại phía công viên, một cặp vợ chồng trẻ đang dỗ đứa bé gái ăn mặc xinh đẹp vừa vấp ngã.
Đứa bé khóc dữ, bố mẹ và ông bà đi bên cạnh liên tục vỗ về, rồi dúi vào tay nó con búp bê lớn.

Tự nhiên, tôi thầm hỏi: "Đứa bé này đủ đầy cả về tình thương lẫn vật chất?"
Tôi nhìn lại các con mình, một câu hỏi bất chợt nổi lên: "Mình đã chăm sóc cho các con đủ đầy chưa?
Sao mình thấy tụi nhỏ thiếu thốn quá!"

Chợt ký ức về những ngu xuẩn trong quá khứ ùa về liên tục:

"Nếu năm đó, mình không mất mấy trăm triệu vào việc kinh doanh mộng tưởng, có lẽ giờ các con mình đã khá hơn?

Nếu lúc đó mình phát hiện ra dấu hiệu của vợ, có lẽ các con giờ vẫn có mẹ ở cạnh bên.

Rồi những ký ức đau khổ về những quyết định ngu xuẩn, những lời buộc miệng trong lúc nóng giận với các con... tất cả ùa về cùng lúc,
Như thể tôi đứng trước hàng trăm chiếc tivi đang phát cùng lúc những bộ phim kinh dị của cuộc đời mình.

Tôi thấy tất cả các cuốn phim này chiếu đi chiếu lại giống hệt hôm qua.
Chúng bóp nghẹt tim tôi, khiến tôi khó thở, ngột ngạt và không thể tập trung khi làm việc.

"Cậu định đào mộ chính mình mỗi ngày và sống như một thây ma như thế này đến bao giờ?"
Tôi giật mình, nhìn sang và thấy Khanh (higher self của tôi) ngồi bên cạnh, mắt nhìn ra bờ biển xa xăm.

Hôm nay Khanh xuất hiện với vẻ ngoài lạnh lùng và khuôn mặt của một vị thẩm phán khó tính.

Tôi thở dài, lí nhí: "Đúng thật Khanh ạ, tôi đang sống kiểu vật vờ như một thây ma. Ngày nào tôi cũng bị ám ảnh vì đã lãng phí hàng ngàn giờ cho những dự án vô nghĩa.

Tôi đã sống và cư xử một cách vô cùng ngạo mạn, nông nổi mà không hề nhận ra mình ngu ngốc đến dường ấy. Bây giờ, tôi thấy mình vẫn là con người thấp kém đó"

Khanh quay sang, nhếch mép cười: "Ngạo mạn! Đúng, nhưng cậu bây giờ mới là kẻ ngạo mạn nhất. Cậu đang đòi hỏi thay đổi quá khứ của mình bằng những câu nói giá như.
Giống như thể cậu cho rằng vũ trụ đã sai lầm"

Tôi: "Tôi không nghĩ vậy đâu, tôi chỉ đang hối hận thôi"

Khanh nói lớn (át cả tiếng gió): "Hối hận chính là hình thức cao nhất của sự kiêu ngạo.

Cậu đang dùng sự hiểu biết của một người trưởng thành hôm nay để lên án những sai lầm của đứa trẻ trong quá khứ.

Cậu đang đòi hỏi chàng thanh niên của 5 năm, 10 năm trước có thể ra quyết định đúng đắn dù nó chẳng có được các trải nghiệm, nỗi đau hay sự tỉnh thức nào của cậu như bây giờ.

Như vậy có công bằng không?"

Tôi trố mắt, đúng là tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ về tôi trong quá khứ theo hướng như vậy.

"Đúng là cậu đã quyết định sai lầm vì thiếu trải nghiệm. Nhưng có phải cậu hành động vì tình yêu thương của mình dành cho vợ và 2 con của cậu"

Tôi gật đầu.

"Vậy tại sao cậu lại đem ánh sáng của hiện tại để sỉ nhục bóng tối của quá khứ?

Và cậu đang làm việc đó một cách chăm chỉ, đều đặn từ ngày này sang ngày khác"

Khanh yên lặng để tôi thẩm thấu lời nói của anh.
Tôi sững sờ khi nhận ra mình đang tiêu tốn biết bao nhiêu năng lượng quý giá mỗi ngày để phán xét chính mình.

Khanh quay sang, siết chặt 2 vai tôi đau điếng.
"Cậu nghe cho kỹ đây. Về mặt thần kinh học, khi cậu hối hận, cậu đang kích hoạt Mạng Lưới Thần Kinh Mặc Định ở trạng thái tiêu cực nhất. Cậu đang nới rộng thêm những con đường mòn dẫn đến đau khổ"

Khanh gằn giọng thật thấp:

"Cậu càng sợ hãi mình quay trở lại với con người cũ.
Nỗi sợ đó càng trở thành sợi xích lớn hơn, giữ chặt cậu với nó.
Trong não bộ, bất kỳ điều gì được nuôi dưỡng mỗi ngày (cho dù là cảm xúc tiêu cực như sợ hãi, hối hận, tự ti), chúng càng trở nên bền vững.

Bộ não cậu không phân biệt tốt hay xấu, có lợi hay bất lợi cho cậu.
Nó là một cái máy tính, cậu nạp vào cái gì, thì các liên kết thần kinh tương ứng sẽ xuất hiện bền vững.
Cậu hiểu chứ?"

Tôi cảm thấy cổ họng mình khô khốc, cảm giác như không khí bị rút hết khỏi lồng ngực: "Vậy tôi phải làm sao thoát khỏi vòng lặp tiêu cực này?
Tôi không có lớp phòng vệ nào cả, mỗi khi tôi ngồi làm việc, thì những cảm xúc giày vò lại nổi lên.
Tôi cảm thấy bất lực, rồi ngồi tê liệt không thể làm việc"

Khanh buông vai tôi, anh bốc một nắm cát, rồi thả cho gió cuốn đi.

"Trong đạo Phật, có một khái niệm là Vô Thường. Mỗi giây trôi qua, hàng triệu tế bào của cậu chết đi và được thay thế. Về mặt sinh học và tâm linh, thì chàng trai trẻ tên Khanh trong quá khứ đó... đã chết rồi.

Về bản chất, cậu chỉ đang phán xét một cái xác đã phân hủy từ lâu - trong suy nghĩ của cậu mà thôi"

Tôi ngửa đầu cười lớn, tôi cười vì hình ảnh hài hước và kì dị của chính mình trong những ngày qua.

Khanh chờ đợi tôi lấy lại hơi thở, rồi ôn tồn nói.
"Chúa Giêsu có nói: 'Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết'.
Quá khứ của cậu là một xác chết. Việc của cậu không phải là ôm lấy nó và hít hà mùi hôi thối của nó mỗi ngày.

Hãy chôn nó đi, để cho sự sống mới bắt đầu"

Khanh chỉ vào 2 con tôi: "Sai lầm của cậu không phải là vô ích. Nếu không có những năm tháng "phí hoài" đó, liệu cậu ngồi đây có nhận được bài học gì mới, để trở thành người cha thông thái hơn, người thầy tỉnh thức hơn, hữu ích hơn cho học viên của cậu không?"

Tôi mỉm cười: "Tôi nghĩ là không..."

Khanh: "Vậy thì những sai lầm của cậu không phải là vô ích. Chúng là bùn lầy, còn trí tuệ khai mở hiện tại của cậu là hoa sen. Không có bùn lầy thì cũng không có hoa sen"

Tôi gật đầu.

Khanh: "Hãy thực hành Amor Fati (Yêu lấy định mệnh) trong chủ nghĩa khắc kỷ. Cậu hãy yêu cả những mảnh vỡ của tâm hồn cậu, yêu cả những vết sẹo thời gian.

Khi cậu biết yêu thương quá khứ của mình, cậu sẽ có thể yêu hiện tại của mình một cách tự nhiên.

Và rồi tấm lòng của cậu sẽ dần rộng mở, cậu sẽ có khả năng yêu thương (mà không hề phán xét) tâm hồn của những người khác, cho dù cậu thấy tâm hồn họ cũng đầy vết sẹo"

Tôi: "Tôi hiểu rồi. Kể từ giờ, mỗi khi tôi ngồi vào bàn làm việc, nếu nỗi sợ đến, tôi sẽ tập mỉm cười với nó. Không ghê tởm hay xua đuổi nó..."

Khanh: "Ừ, hãy nói với nó như sau 'Cảm ơn vì đã dạy tao bài học đắt giá. Giờ thì ngủ yên đi, tao có việc phải làm cho những người đang sống'

Sau đó, cậu tập trung vào nhiệm vụ trước mắt. Nó sẽ kích hoạt mạng lưới nhiệm vụ (Task Positive Network). Đó là cách hiệu quả nhất để 'đốt cháy' bóng ma trong quá khứ.
Hành động chính là thuốc giải tốt nhất cho sự hối hận"

Tôi: "Nhưng nếu tôi lại thất bại lần nữa thì sao?
Có những lúc tôi mệt mỏi rã rời, lúc tôi ít đề phòng nhất, ví dụ như sau một ngày làm việc mệt mỏi, thì các bóng ma quá khứ lại nổi lên?"

Khanh nhún vai "Thì bắt đầu lại chứ sao?
Trong Tantra, năng lượng không bị phán xét. Dù là năng lượng từ nỗi đau hay niềm vui.

Cậu hãy dùng chính sự đau đớn của việc hối hận, chuyển nó thành ngọn lửa cung cấp nhiên liệu để làm việc mãnh liệt hơn.

Cậu đã lãng phí thời gian vì các sai lầm trong quá khứ.
Cậu đã tốn hàng tấn năng lượng quý báu chỉ để giày vò bản thân mình trong những năm tháng qua.

Cách duy nhất để trả nợ trọn vẹn nhất là cậu hãy sống một hiện tại rực rỡ nhất.

Hãy tập trung sống ở hiện tại cho chính cậu, 2 con và cả những học viên của cậu nữa"

Tôi: "Tôi hiểu rồi, tôi sẽ tập trung tô điểm cho hiện tại của mình. Cảm ơn cậu vì bài học ngày hôm nay"

Khanh mỉm cười, hình bóng anh nhạt nhòa rồi biến mất.

"Ba ơi, em chạy té ăn cả đống cát vô miệng luôn ba"
"Hả, đi lên lấy chai nước súc miệng ngay"

Hai đứa nhóc lọt tọt chạy ra xe lấy chai nước suối tu tu súc miệng.

2 đứa con của tôi giờ như 2 tên cướp biển nhí, hơi dị và ngộ nghĩnh. Nhưng khuôn mặt chúng luôn sáng bừng với những nụ cười nắc nẻ thường trực.

Tôi bước sau chúng, thầm nghĩ: "Các con mình dù không là những đứa trẻ đủ đầy về vật chất nhất, nhưng chúng là những đứa trẻ hạnh phúc"

Tối hôm đó, tôi ghi chú vào sổ tay Obsidian của mình.

===

Tiêu đề note: Hãy an táng cho những thây ma của quá khứ.

Amor Fati

"Đừng chỉ chấp nhận những gì đã xảy ra. Hãy yêu nó." - Friedrich Nietzsche

1. Bản chất của sự Hối tiếc:

2. Sự thật về "Con người cũ":

3. Phương thuốc chuyển hóa (Transmutation):

4. Action Plan (Nghi thức hàng ngày):

5. Câu hỏi cuối ngày:

Khanh Nguyễn,
Tác giả sách, Mentor Hiệu suất.